Hiển thị các bài đăng có nhãn hoàng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hoàng. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

Kinh hoàng ruột gối siêu rẻ đen ngòm

Thứ sáu, 22/02/2013, 06:07 AM (GMT+7) Sự kiện: Chăn gối siêu rẻ Ruột gối làm bằng bông trộn tạp chất đen ngòm, vỏ gối bị cảnh báo có thể được tẩy và nhuộm màu bằng các loại amin thơm gây ung thư.

Mở gối...

Kinh hoàng ruột gối siêu rẻ đen ngòm - 2

Nhìn bên ngoài ruột lốm đốm đen

Kinh hoàng ruột gối siêu rẻ đen ngòm - 3

Lớp vải làm vỏ gối và vỏ bao ruột gối đều rất mỏng, không ngăn được bông nhỏ thoát ra.

Kinh hoàng ruột gối siêu rẻ đen ngòm - 4

Kinh hoàng ruột gối siêu rẻ đen ngòm - 5

Kinh hoàng ruột gối siêu rẻ đen ngòm - 6

Kinh hoàng ruột gối siêu rẻ đen ngòm - 7

Lớp bông trắng rất mỏng được phủ bên ngoài bông đen sì

Kinh hoàng ruột gối siêu rẻ đen ngòm - 8

Kinh hoàng ruột gối siêu rẻ đen ngòm - 9

Kinh hoàng ruột gối siêu rẻ đen ngòm - 10

Toàn bông đen ngòm

Kinh hoàng ruột gối siêu rẻ đen ngòm - 11

Kinh hoàng ruột gối siêu rẻ đen ngòm - 12

Lẫn các chỉ sợi và rất nhiều tạp chất bụi bẩn

Kỹ sư Trương Phi Nam, Trưởng phòng nghiên cứu viện Dệt may Việt Nam cho hay: Về ruột gối, bông có màu đen là do bông loại, bông tạp, khi kéo máy rơi xuống nhiễm bẩn cơ học và bụi bẩn dưới gầm máy. Do đó, về mắt thường chắc chắn thấy loại bông làm ruột gối siêu rẻ trên có lẫn rất nhiều tạp chất và bụi bẩn gọi là bẩn cơ học. Muốn biết về thành phần hóa học có ảnh hưởng gì đến sức khỏe phải có xét nghiệm để phân tích cụ thể.  Về vỏ gối được dệt bằng sợi nilong là loại sợi rẻ tiền, không thể tốt bằng sợ cotton.

Cần xem xét khía cạnh giá thành quá rẻ của loại gối và ruột chăn trên. Những loại vải dùng để làm gối, chăn siêu rẻ thường được nhập từ Trung Quốc hoặc được dệt thủ công trong nước và dùng các hóa chất Trung Quốc trôi nổi để nhuộm. Một số thuốc nhuộm chứa 1 trong 22 amin thơm gây ung thư. Thông thường thuốc nhuộm loại này bị cấm trên thế giới, các hãng thuốc nhuộm lớn đã cấm không sử dụng nhưng một số thuốc trôi nổi hiện vẫn được bán trên thị trường vì vẫn được dùng. Theo kỹ sư Nam: “Việc các loại gối, chăn siêu rẻ dùng thuốc nhuộm bị cấm là rất lớn bởi hóa chất thuốc nhuộm được công nhận sạch thân thiện môi trường giá rất đắt, nếu sử dụng thì sản phẩm không thể có mức giá rẻ như vậy”.

Thu Hoài (Khampha.vn) (2015 bình chọn, 7/10 điểm)

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

Kinh hoàng chiêu phù phép thực phẩm bẩn

Thứ bẩy, 26/01/2013, 02:29 PM (GMT+7) Sự kiện: Kinh hoàng thực phẩm bẩn Thời gian gần đây xuất hiện ngày càng nhiều những chiêu thức làm ăn, kinh doanh gian dối, phù phép thực phẩm để mưu lợi mà không quan tâm tới sức khỏe người tiêu dùng.

Hãy đón đọc sự kiện Kinh hoàng thực phẩm để cảnh giác trước những thực phẩm bẩn đang lan tràn hiện nay.

Công nghệ "thổi gà" bằng nước lã

Một số người dân làng Bình Đà (xã Bình Minh, huyện Thanh Oai, Hà Nội) hiện đã có một "ngón nghề" mới để làm giàu và sống rất sung túc. Đó chính là công nghệ "thổi gà" bằng nước lã để thu lợi bất chính.

Về làng pháo Bình Đà hôm nay, chúng ta không còn được ngửi cái mùi thuốc pháo đặc trưng, không còn thấy xác pháo nổ đỏ đường vào ngày Tết mà thay vào đó mùi của lông gà, lông vịt. Nhiều hộ ở làng Bình Đã đã chuyển từ nghề làm pháo nổ sang buôn bán thịt gia cầm, trong đó đặc biệt là thịt gà. Cũng nhờ vào nghề này mà rất nhiều người đã xây được nhà cửa rất khang trang và có cuộc sống khấm khá từ khi bỏ nghề làm pháo.

Song, sau những ngôi nhà cao tầng, biệt thự san sát đang mọc lên nhanh chóng trong làng Bình Đà là một "bí mật" mà những người ở làng khác liền kề Bình Đà cũng không hề hay biết. "Bí mật" ấy là "bảo bối" giúp nhiều hộ dân ở Bình Đà "thay da, đổi thịt" vô cùng nhanh chóng...

Việc giàu lên bất thường của một số hộ dân ở làng Bình Đà là nhờ vào con gà mía. Theo "tiết lộ" của người dân làng Bình Đà, loại gà mía có xuất xứ Trung Quốc, có giá rẻ chỉ bằng một nửa giá gà trong nước rất thích hợp để sử dụng "tuyệt chiêu" bơm nước lã vào trong thịt tăng trọng lượng mang đi bán để lừa người mua.

Bơm vào đến đâu, con gà mía gày nhẳng bỗng "béo" lên cực nhanh (Ảnh: GDVN)

Gà được bơm bằng loại xi lanh to, có nhà còn sắm hẳn một chiếc máy chuyên bơm nước hàng loạt cho gà hàng đêm. Chỉ chưa đầy vài chục giây sau quá trình "phù phép", con gà nặng 1,15 kg đã nặng lên 1.4 kg sau khi được bơm nước. Con gà có thể lên đến 1,5 kg nếu bơm thêm nước. Hơn nữa, con gà khi đã được bơm nước trông sẽ căng phồng vàng ươm béo tốt.

Theo tính toán, trung bình mỗi một con gà mía đã được bơm nước, người buôn gà thịt có lời thêm từ 0,2 kg đến 0.4 kg so với khối lượng thực tế của con gà. Như vậy, với "nước giếng khoan" được bơm vào con gà, cộng với tiền công làm gà mang đi bán ngoài Hà Nội, có khi lãi đã bằng nửa giá trị con gà ban đầu.

Dùng pin luộc bắp

Những người từng luộc bắp đi bán cho biết, người luộc bắp là để đi bán, còn muốn ăn thì phải luộc riêng, không bỏ hóa chất vào. Bởi nếu không sử dụng hóa chất ấy sẽ mất nhiều công sức và thời gian. Còn muốn bắp chín rất nhanh, chỉ có việc dùng hóa chất và dùng pin để luộc.

"Chiến thuật" để bắp nhanh chín, thơm ngon, ngọt và có thể để lâu mà không bị ôi thiu không khó. Khi luộc, người ta cho một hai cục pin vào thì bắp chín rất nhanh. Nhưng phải canh chừng, nếu không để quá lửa bắp sẽ bị nhão. Luộc như thế, đi bán thì mới có... lãi. Bởi giá bắp tại chợ đầu mối đã từ 1.400 đến 3.000 đồng/bắp. Hơn nữa, khi lấy bắp ở chợ, bắp không còn tươi, bắp dể lâu ngày, hạt đã khô cứng lại. Vì thế, khi luộc bằng củi thông thường sẽ rất lâu và rất tốn nhiên liệu mà khi bán giá chỉ từ 2.500 đồng đến 5.000 đồng/ bắp.

Kinh hoàng chiêu phù phép thực phẩm bẩn - 2

Bắp được bán ở khắp các đường phố Sài Gòn với giá rất rẻ (Ảnh: VTC News)

Hiện nay đa số những người luộc bắp đi bán đều luộc bắp bằng hóa chất. Nhẫn tâm hơn, một số chủ lò còn sử dụng pin để nấu cho bắp nhanh chín. Công thức nấu là 200 trái bắp, người ta cho khoảng một ít hương bắp, 2-3 muỗng muối diêm và 2,3 muỗng đường ngọt, cộng một cục pin. Sau khi ra lò, trái bắp sẽ rất tươi, thơm ngon và ngọt, nhưng người ăn rất khó để phát hiện. Nếu muốn bắp lâu ôi thiu, bỏ ngày này qua ngày khác thì chỉ cần cho chất bảo quản vào thì bắp ngày hôm nay bán không hết, mang về luộc lại vẫn... thơm ngon.

Với việc dùng hóa chất rồi cho một cục pin vào nồi bắp đang xôi, chỉ cần không đến 2 giờ đồng hồ, nồi bắp 200 trái sẽ chín. Tuy nhiên, bắp đã ngấm hóa chất, vì có vị ngọt rất lạ và cùi rất mềm, nhất là mùi thơm của quả bắp đã không còn nữa.

Hô biến thịt lợn thành thịt bò

Theo các tiểu thương bán thịt bò lâu năm ở chợ, vì bò thịt khan hàng, giá cao nên người bán thường gian lận bằng cách chọn mua thịt lợn sề, lợn già, bì dày để "hô biến" thành thịt bò, bán giá cao.

Công nghệ hô biến thịt lợn thành thịt bò rất đơn giản, chỉ cần dùng phẩm màu "hoa hiên" là có thể không phân biệt được về màu sắc đâu là thịt lợn, đâu là thịt trâu, bò. Phẩm màu hoa hiên rất dễ mua.

Kinh hoàng chiêu phù phép thực phẩm bẩn - 3

Người mua thịt bò nên lựa chọn những điểm mua tin cậy để không mua phải thịt bò rởm. (Ảnh minh họa: VietQ)

Chỉ cần pha một thìa cà phê bột hoa hiên vào nước, quét lên bề mặt thịt lợn, hoặc nhúng thịt lợn vào dung dịch đó trong vòng 1 phút, thịt lợn sẽ có màu sắc giống như thịt bò tươi và không thể phân biệt được đâu là thịt bò, đâu là thịt lợn. Nhiều tiểu thương còn dùng thịt lợn chết, ôi thiu giả làm thịt bò, lừa người tiêu dùng. Thịt lợn sề nuôi nhiều năm, thịt dai, da dày thường bán rất rẻ nhưng khi qua tay các tiểu thương thì sẽ thành thịt bò.

Ngoài việc dùng bột hoa hiên, nhiều người còn thường dùng chất phụ gia có tên gọi maltol - một chất tạo màu có trong danh mục chất phụ gia thực phẩm được phép sử dụng đối với một số loại thực phẩm. Chỉ cần 0.05% - 0.1% so với lượng sản phẩm, hóa chất này đã có thể triệt tiêu được những mùi khó chịu đặc trưng của thịt lợn. Nếu kết hợp với chất tạo mùi như bột hương vị bò, nước tinh chất bò, sẽ giúp duy trì hương lâu dài của sản phẩm.

Dùng bột hoa hiên có nguồn gốc tự nhiên, có thể sẽ an toàn, tuy nhiên, dùng bột dạng công nghiệp, chắc chắn hậu quả không thể lường trước được. Theo các chuyên gia vệ sinh an toàn thực phẩm, việc sử dụng thực phẩm chứa phẩm màu tổng hợp lâu dài có những nguy hại cho sức khỏe, như gây mầm bệnh u não, ung thư bàng quang, dị ứng, hen suyễn...

“Phù phép” bì lợn bẩn

Thôn Bình Lương, xã Tân Quang, huyện Văn Lâm, tỉnh Hưng Yên là một trong những nơi sản xuất bóng bì lợn lớn nhất miền Bắc. Tuy nhiên, quy trình chế biến bì lợn ở đây thật hãi hùng.

Xung quanh thôn Bình Lương, những rãnh nước đen ngòm, nổi lềnh phềnh nước mỡ thải gây mất vệ sinh. Nhiều nơi chế biến bì lợn không được cách ly, chỉ là sân giếng hoặc sàn nhà của gia đình, nước chảy lênh láng và vô số thứ rác rưởi. Những đống bì lợn bèo nhèo đổ bừa bãi dưới nền đất bẩn thỉu, ẩm ướt. Bên cạnh đống bì lợn là những dao thớt, xô chậu đen ngòm, ruồi nhặng bâu đầy.

Những bao tải bì lợn khô được chất thành đống, không có bất kì biện pháp bảo quản nào. Vì các chủ sản xuất thường gom bì về xưởng, đợi đủ hàng mới tập trung chế biến, nên nhiều bì lợn bị ôi, bốc mùi hôi thối. Tuy nhiên với công nghệ 'bí mật', những miếng bì lợn bốc mùi sẽ được 'phù phép' thành những sản phẩm tới tay người tiêu dùng.

Kinh hoàng chiêu phù phép thực phẩm bẩn - 4

Rùng mình quy trình chế biến bì lợn (Ảnh: Kiến thức)

Sau phần rửa sạch mỡ lợn là công đoạn phân loại bì mỡ. Loại bì nào đã sạch mỡ được vứt sang một bên, loại nào còn mỡ sẽ dùng dao vát sạch. Mỡ được tách từ bì lợn cho vào một chảo lửa ngay bên cạnh để chế biến mỡ nước. Còn những đống bì lợn sau khi được vát sạch mỡ sẽ được đổ ngay vào một thùng nhựa, bên trong chứa một loại nước, bốc mùi hắc khó chịu. Bì lợn sẽ được ngâm trong thùng chừng 3 giờ đồng hồ.

Sau khi được ngâm trong những thùng nước 'lạ' mà thực chất là những thùng chứa hóa chất, bì lợn được vớt ra với màu trắng toát, sạch bong. Những vết thâm tím trên thân bì đã hoàn toàn biến mất, và mùi hôi thối cũng không còn nữa. Sau công đoạn làm sạch và tẩy trắng, bì lợn sẽ được trần qua lớp nước sôi rồi đem phơi khô và cuối cùng đưa vào lò nướng để nổ bung thành bóng.

Có hai cách để phơi bì khô là đem phơi ngoài trời và sấy trong nhà. Tuy nhiên, hầu hết các hộ dân trong làng chỉ tiến hành sấy khi trời không có nắng. Bởi, tuy đảm bảo vệ sinh song công đoạn này lại tốn điện, nâng cao chi phí sản xuất.

Theo Thu Hòa (Vietnamnet) (1850 bình chọn, 7/10 điểm)

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

“Mông má” cua thường thành cua hoàng đế

Thứ hai, 14/01/2013, 08:02 PM (GMT+7) Những con cua “made in Việt Nam” to hơn cua bình thường, có kích thước trung bình chỉ bằng 2/3 thậm chí bằng một nửa so với cua hoàng đế “ngoại” đã được "mông má" để trở thành cua hoàng đế xịn.

Và nhiều đại gia đã "ăn quả đắng" khi thích thực phẩm "khủng" cho dịp tết. Họ phải chi tiền mua cua hoàng đế ngoại nhưng chỉ mua được cua "made in Viet Nam".

Thời gian gần đây, trên mạng đang xôn xao việc mua hải sản quý, đặc biệt là “cua hoàng đế” với mức giá cao ngất ngưởng. Cũng vì thế mà một số siêu thị đã tranh thủ nhập loại cua này về để đáp ứng nhu cầu người tiêu dùng. Nhưng thực tế, có phải cua hoàng đế nào cũng là “nhập ngoại”?

Theo tư vấn của nhiều đầu bếp ở Hà Nội thì hiện nay, rất nhiều loại cua hoàng đế “made in Việt Nam” đang được trà trộn vào thị trường cua hoàng đế nhập ngoại. Loại cua hoàng đế “dỏm” này thực chất là cua biển bình thường của Việt Nam. Nó là những con cua to hơn cua bình thường được "mông má" thành cua hoàng đế. Nếu như mực có nhiều loại, mỗi loại có sự ngon riêng, tùy theo cách chế biến thì đặc điểm của các loại cua, ghẹ là con càng to, thịt càng ngọt và chắc. Dựa trên nguyên tắc này, người bán chỉ việc kỳ công hơn để lựa chọn những con có kích thước to, nổi bật nhất để gắn mác cua hoàng đế ngoại bán cho khách hàng.

Tuy nhiên, so với cua hoàng đế "xịn", có kích thước trung bình thì những con cua này chỉ bằng 2/3 thậm chí bằng một nửa. Với mức giá trên dưới 1 triệu đồng/con không phải quá ngất ngưởng nên nhiều "dân chơi rón rén" vẫn ồ ạt đặt mua loại thực phẩm này khiến không khí mua sắm trên các diễn đàn rôm rả.


Hiện nay, rất nhiều loại cua hoàng đế “made in Việt Nam” đang được trà trộn vào thị trường cua hoàng đế nhập ngoại.

Tương tự, các loại thực phẩm được xếp vào dạng "đẳng cấp" hạng trung như cá tầm, cá vược sông, cá anh vũ... cũng được trà trộn nhiều hàng không đúng nguồn gốc để bán.

Theo tiết lộ của đầu bếp V.C, riêng mặt hàng cá tầm Nga "xịn" có giá từ 800.000 - 1,2 triệu đồng/kg nhưng cá tầm Việt Nam nuôi, chỉ có giá từ 400 - 500.000 đồng/kg. Nếu không phải là người am hiểu về cá thì không thể phân biệt được đâu là cá tầm Nga, cá tầm Việt Nam. Các đại gia đặt mua cá tầm Nga, trả tiền cá tầm Nga nhưng bị ăn cá tầm Việt Nam nuôi là chuyện "thường ngày ở huyện".

Anh V.C bật mí, cách nhận biết các chiêu trò này của đại lý bán thuỷ sản rất đơn giản. Cá tầm Nga, ngoài phần thịt cá được lọc còn phần xương sụn rất nhiều. Cá tầm Nga hầu hết là hàng đông lạnh, tuy nhiên do đặc điểm thịt cá có tính đàn hồi tốt nên có thể dùng tay ấn thử vào các thớ thịt thì người tiêu dùng có thể nhận biết được ngay. Với cá tầm Việt Nam, thớ thịt khi ấn sẽ mềm tay hơn còn phần xương sụn khi ăn sẽ bị bở, nếu nhúng lẩu sẽ chóng mềm, không có độ dai... Tại các nhà hàng, khách sạn, món cá tầm xào hạnh nhân dễ bị "đổi hàng" nhất.

Đối với món vây cá mập, ngay cả khi chế biến, ngoài cảm giác "lựt sựt" khi ăn thì điểm cộng ở giá trị dinh dưỡng rất cao. Đặc biệt, vây cá mập có những thành phần bổ dưỡng cho các quý ông. Chuyện phân biệt đó, chỉ những "người trong nghề" mới hiểu, mới phân biệt được khi mua. Phần lớn, các đại gia không thể phân biệt được khi mua thực phẩm "khủng". Vì vậy, bỏ tiền thật, mua thực phẩm nhái là hoàn toàn xảy ra.

Do đặc điểm sinh sống ở những vùng biển nước rất lạnh và sâu từ 200 - 400m và chỉ xuất hiện vào những ngày biển động hay bão biển nên việc săn bắt được chúng khá khó khăn và nguy hiểm. Là loại cua sống lâu năm nên cua hoàng đế có kích thước và trọng lượng lớn hơn rất nhiều so với cua biển thông thường, cân nặng trung bình từ 2-3kg, những con to lên tới 7kg, càng và chân rất dài.

Anh Nguyễn Vũ Thanh Tùng, nghiên cứu sinh tại Tokyo (Nhật Bản) cho biết: Giá loại cua này khi mua ở Nhật, hàng tươi sống, chỉ từ 1,5 - 2 triệu đồng/kg. Do đặc điểm sinh sống lâu năm ở môi trường tự nhiên nên thịt cua chắc và ngọt hơn cua bể thông thường ở Việt Nam. Đặc trưng của đất nước Nhật rất giàu về nguồn thực phẩm từ biển nên người dân Nhật có thói quen ăn cua từ 1 - 2 lần/tháng. Việc chế biến loại cua này cũng không cầu kỳ mà đơn giản và ngon nhất là hấp hoặc nhúng lẩu, vừa giữ nguyên được mùi vị của cua lại đảm bảo nước ngọt từ thịt cua. Tuy nhiên, ở Việt Nam, nó thuộc vào hàng đắt đỏ thì không thể là thực phẩm ăn hàng ngày.

Tin tức đang được đọc nhiều nhất:

Nữ sinh chụp ảnh trên mộ liệt sỹ hối lỗi

Không thể đứng thẳng vì... ngực "khủng"

Rùng rợn chuyện heo 'thành tinh' báo oán chủ lò mổ

Sự thực chuyện bắt được cá "sống lâu hóa rồng"

(Theo Đất Việt) (1821 bình chọn, 8/10 điểm)

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Cua hoàng đế 5 triệu đồng 'cháy hàng' dịp cuối năm

Thứ ba, 01/01/2013, 09:12 AM (GMT+7) Tại Hà Nội, nhân viên siêu thị chuyên bán cua hoàng đế cho biết, chỉ còn 2 con cuối cùng, mỗi con nặng 2,2 kg và giá 5 triệu đồng/con.

Đó là lời giới thiệu của nhân viên siêu thị Unimart (Phạm Ngọc Thạch, Hà Nội). Theo nhân viên này thì hiện tại siêu thị chỉ còn hai con cua hoàng đế cuối cùng. Mỗi con nặng 2,2kg và có giá 5 triệu đồng. Tính đến thời điểm này, siêu thị này đã bán "hết mười mấy con". Nếu không nhanh tay là hết, bởi vì siêu thị chỉ còn hai con. "Sang năm, siêu thị vẫn nhập tiếp để phục vụ nhu cầu của khách hàng, nhưng chưa biết cụ thể bao giờ mới có hàng"- nhân viên này cho hay và khẳng định, cua hoàng đế rất phù hợp để làm quà biếu, đặc biệt là dịp năm hết tết đến này.

Liên lạc với chị Hạnh ở “cửa hàng đặc sản đất Phan Rang” - chuyên cung cấp hải sản - thì chị này cho biết, cả tháng nay cua hoàng đế đang trong tình trạng ''cháy'' hàng. Hiện tại nhà hàng không còn cua để bán. Cũng trong tình trạng hết hàng, anh Hiếu ở Nha Trang cho hay, cả tháng nay nhiều người hỏi mua cua hoàng đế nhưng không có.

 
Cua hoàng đế bán tại siêu thị ở Hà Nội là giống nhập ngoại, có cân nặng phổ biến hơn 2 kg/con và giá bán khoảng trên dưới 5 triệu đồng.

Tại Hà Nội, nhà hàng Louis cũng là một địa điểm chuyên cung cấp và chế biến cua hoàng đế. Cua có trọng lượng từ 3- 5kg, thậm chí có con còn nặng tới 7kg. Mỗi con có 6 chân, 2 càng. Tuy nhiên, giá cua hoàng đế ở đây khá cao với 3,5 triệu đồng/kg. Như vậy để mua một con cua, người mua phải bỏ ra ít nhất 10 triệu đồng. Những món ăn được chế biến từ cua như cua rang muối, cua hấp, nướng, cháo… Một bữa ăn bốn người, ít nhất cũng cần 5kg cua, chưa kể các món ăn kèm theo. Tính ra, một bữa ăn phải lên đến hàng chục triệu đồng.

Ở Việt Nam cũng có cua hoàng đế, hay còn gọi là hoành đế. Tuy nhiên, cua hoàng đế nhập khẩu có giá cao ngất ngưởng, theo người giới thiệu thì do cua có trọng lượng lớn, kích thước khổng lồ, hương vị thơm ngon- là một loài hải sản quý hiếm, khó tìm, chỉ sống ở những vùng biển nước lạnh và sâu từ 200-400m như ở Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc.

Trên một số trang mạng, cua hoàng đế Việt Nam được rao bán với giá chỉ 450.000-800.000 đồng/kg. Với mức giá cao nhất là 800.000 cho loại từ 1 đến 1,5kg/con.

(Theo Infonet) (673 bình chọn, 8/10 điểm)

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

Kinh hoàng “công nghệ” tái sản xuất dầu ăn

Thứ sáu, 14/12/2012, 01:54 PM (GMT+7) Sự kiện: Kinh hoàng thực phẩm bẩn Chỉ cần bỏ ra với 22.000 đồng, người tiêu dùng có thể mua được 1 lít dầu ăn có gắn nhãn mác như loại dầu ăn Tường An, Trường An

Hãy đón đọc sự kiện Kinh hoàng thực phẩm để cảnh giác trước những thực phẩm bẩn đang lan tràn hiện nay.

Ít ai biết rằng xuất xứ, nguồn gốc của loại dầu ăn này từ đâu mà có.

Sau nhiều ngày điều tra tại ngôi làng chuyên sản xuất hàng nhái, hàng giả, hàng siêu bẩn, phóng viên Báo Năng lượng Mới đã mục sở thị “công nghệ” tái chế dầu thải đã qua sử dụng thành dầu ăn mới, dán nhãn mác có thương hiệu để lừa và đầu độc người tiêu dùng.

Theo chân “đầu nậu” gom dầu thải

Bài liên quan: Kinh hoàng “công nghệ” tái sản xuất dầu ăn

Ruốc siêu bẩn và những bí mật hãi hùng

Siêu bẩn công nghệ làm bánh mì Doner Kebap

Rùng mình với dầu ăn chế từ... nội tạng thối rữa

Công nghệ sản xuất cơm cháy chà bông siêu bẩn

Một nguồn tin mà chúng tôi có được từ một người chuyên đi bỏ mối dầu ăn tại các khu chợ quê, các cửa hàng tạp hóa nhỏ lẻ và các điểm kinh doanh thực phẩm trên địa bàn Hà Nội, lại còn giật mình hơn khi biết được thứ dầu ăn này gây nguy hại đến sức khỏe và tính mạng con người đến mức nào mà lâu nay nó vẫn được bán trôi nổi trên thị trường.

Lân la hỏi chuyện, người phụ nữ nọ nói với chúng tôi rằng: “Đừng có tham rẻ mà mua phải thứ dầu ăn bẩn, độc đến chết người. Chỗ thân quen thì tôi mới nói thật vậy”. Thứ dầu ấy là dầu thải, dầu đã qua sử dụng được người dân thu gom về rồi tái chế đóng chai, bình, can và “phù phép” thành loại dầu có thương hiệu, uy tín trên thị trường.

Tìm về xã Dương Liễu, huyện Hoài Đức (Hà Nội), nơi đây từ lâu được người dân tứ phương mệnh danh là “xã công nghệ cao”. Nói như vậy bởi cả xã này có đến hơn 90% hộ dân chuyên sản xuất, kinh doanh các loại hàng hóa tiêu dùng nhưng hầu hết các mặt hàng tiêu dùng ở đây đều do từng hộ gia đình tự sản xuất, làm nhái, làm giả, kém chất lượng. Thứ dầu ăn “siêu bẩn, siêu rẻ và siêu độc” ấy qua bàn tay của những con người vốn ít học nhưng lại nghiên cứu ra những “công nghệ”, chiêu trò ma mãnh để sản xuất dầu ăn bẩn. Sau nhiều lần liên hệ với gã “đầu nậu” tên Dân ở thôn 7 xã Dương Liễu - người chuyên đi thu gom, mua dầu ăn đã qua sử dụng, chúng tôi mới biết được đường đi, “vòng đời” của loại dầu ăn bẩn này.


Lò tái chế dầu ăn siêu bẩn.

Dân năm nay ngoài 40 tuổi, đã có 3 năm chuyên đi thu gom dầu đã qua sử dụng trên một số địa bàn của thành phố Hà Nội rồi về bán cho xưởng chế biến dầu ăn tư nhân ở xã Dương Liễu. Phải cải trang là “thương nhân” kinh doanh đang chuẩn bị mở đại lý để cung cấp dầu ăn, chúng tôi mới được Dân cho theo chân hành trình một ngày đi thu mua dầu ăn thải cùng gã.

Chiếc xe ba gác có gắn mác thương binh lăn bánh, trên xe xếp đầy các can nhựa, thùng phuy nhựa, Dân phóng theo Quốc lộ 32 về hướng trung tâm thành phố. Trong câu chuyện với chúng tôi, Dân tiết lộ, mỗi ngày anh thu gom khoảng 500 lít dầu ăn đã qua sử dụng từ các nhà hàng lớn rồi về giao cho lò chế biến dầu ăn của bà T ở Hoài Đức. Nhìn bộ dạng từ đầu đến chân, không cần giới thiệu cũng đủ biết anh ta làm nghề gì. Dân cao hứng nói: “Anh vừa làm, vừa chơi mỗi ngày trừ đi chi phí, trung bình cũng kiếm được tiền triệu chú em à”.

Dân ngược xuôi qua nhiều khu phố, nơi có các nhà hàng, quán nhậu, quán ăn lớn trên đường Lê Đức Thọ, Lê Quang Đạo, phố Nguyễn Phong Sắc… là mối quen mà Dân hay lui tới để gom dầu thải. Đến mỗi địa điểm, chiếc xe ba gác dừng lại thì ngay lập tức, nhân viên nhà hàng, quán nhậu khiêng những thùng dầu ăn đã qua sử dụng, đổ vào những bình chứa của Dân trên xe. Những can dầu thải với đủ các loại mùi, màu đến buồn nôn được chắt rót vào thùng lớn. Những chiếc thùng phuy nhựa, can nhựa hoen ố, đen kịt bởi những lớp dầu ăn và chất bẩn bám, tích tụ lại lâu ngày không được cọ rửa.

Để có được lượng dầu thải đáp ứng đủ cho lò tái chế dầu ăn, ngoài Dân ra còn có rất nhiều “dầu nậu” chuyên đi thu gom. Hầu khắp các nhà hàng, quán ăn trên địa bàn thành phố Hà Nội là mối quen nên nguồn dầu của họ không bao giờ thiếu. Ngoài ra, các “đầu nậu” thu gom dầu thải còn tìm đến các đám cưới để đặt mua thông qua những người thường xuyên đi tổ chức đám cưới. Khi “cháy” hàng thì ngay cả những mối nhỏ dầu thải của các bà rán bánh, bán hàng ăn tại các vỉa hè, cổng trường cũng được đội quân thu gom dầu vét cho bằng sạch.

Tôi ngỏ ý muốn làm ăn lớn, muốn lấy nguồn hàng dầu nhiều thì mới có lãi được, chúng tôi được Dân giới thiệu sang mối Giang “còi”. Giang là ông chủ thu gom dầu với số lượng lớn hơn, gã có hẳn hai chiếc xe bán tải chuyên dùng vào việc thu gom dầu thải và chở dầu từ lò tái chế để đi giao hàng cho các mối cần cung cấp dầu ăn với giá rẻ nhất ở Hà Nội này.

“Công nghệ” tái chế dầu thải thành dầu “xịn”

Khoảng hơn 12h, chiếc xe ba gác của Dân chuyển bánh chậm, lắc lư bởi những thùng phuy dầu ăn thải đã đầy. Phải thuyết phục mãi, Dân mới cho chúng tôi theo sát đến lò tái chế dầu ăn của bà T nằm lọt thỏm trong khu vực chợ Sấu của xã Dương Liễu. Từ xa, để ý sẽ thấy một ống thông khói bằng sắt cao ngút lúc nào cũng nghi ngút khói bốc lên khét lẹt, khó thở bởi mùi chất đốt bằng cao su. Con đường nhỏ sâu hun hút chỉ đủ lối đi cho một chiếc xe tải nhỏ dẫn vào lò tái chế.

Tiếp cận với lò tái chế dầu ăn này, tận mắt thấy ngổn ngang những rác rưởi và mùi hôi thối xộc vào sống mũi đến buồn nôn.

Vào giữa trưa, lò này có đến 7 công nhân đa phần là thanh niên, đang thay nhau vừa ăn cơm vừa gẩy lò nấu dầu. Bên trong, phía cuối góc xưởng, những đống can nhựa với đủ các loại tem mác của một số hãng, công ty dầu ăn có thương hiệu ở trong nước và cả ngoài nước được nhiều người chuyên dùng và biết đến. Những chồng bao tải đựng bột màu trắng được chất cao cạnh bể pha chế dầu ăn. Bên ngoài bao bì có chứa chất bột màu trắng ấy là những hàng chữ Trung Quốc được in không rõ ràng. Ngay bên cạnh, những đống mỡ lợn, da lợn còn dính rất nhiều lông được đựng bằng những tấm bạt sơ sài để trên nền đất cát. Có lẽ, những thứ phụ phẩm của lợn kia cũng không nằm ngoài mục đích là sử dụng chúng góp phần vào việc tái chế, sản xuất ra thứ dầu ăn siêu bẩn này.

Thấy người lạ, đám nhân công nhìn chúng tôi với vẻ nghi ngờ, dè chừng. Những ánh mắt liên láo như muốn tấn công, đuổi chúng tôi ra khỏi lò nấu dầu. Quá trình tái chế dầu ăn nơi đây thật đơn giản. Các “đầu nậu” sau khi mang dầu về lò, dầu được để nguyên trong thùng phuy và các can nhựa. Tại đây, dầu được đổ vào một bể chứa bằng inox chừng 500 lít, sau đó được đun sôi. Sau khi được đun sôi, gã thanh niên kéo chiếc ống dẫn bằng nhựa lấm lem bùn đất thọc vào chiếc bình chứa dầu và bơm dầu ra một bể chứa lộ thiên bên cạnh. Tiếp đó, một thanh niên vác những tải bột màu trắng đổ vào bể chứa dầu, một thanh niên khác cầm cây tre dài chừng 5m khuấy đều trong bể chứa dầu nóng có màu vàng đục đang sôi sùng sục và bốc hơi ngùn ngụt để lượng bột đổ vào được tan đi. Trung bình, một bể chứa dầu dung tích 500 lít sẽ được pha chế với 2 bao tải chất bột màu trắng (mỗi bao 50kg).

Xong công đoạn ấy, họ lại đổ dầu thải vào bình inox gắn cố định trên bếp và bắt đầu nấu. Đợi chừng 30 phút sau, quan sát kỹ thì thấy màu sắc của dầu thay đổi nhanh chóng. Màu dầu từ vàng đục đã đổi sang màu vàng sánh, đặc và trong suốt như thứ dầu nguyên chất. Trầm trồ thán phục thì được một nhân công nơi đây giải thích: “Chất bột trắng chính là chất tạo màu và làm sạch dầu thải, hàng được lấy từ Quảng Ninh là chủ yếu và xuất xứ từ Trung Quốc. Cặn bã, chất bẩn của dầu được “đánh” và lắng xuống phía dưới đáy bể”. Hoàn thành công đoạn pha chế, 4 thanh niên dùng gáo nhựa múc dầu từ bể chứa vào các can nhựa. Cứ như thế, quy trình tái chế dầu ăn là thứ dầu thải được nấu lên, đem trộn lẫn với thứ hóa chất độc hại sẽ cho ra lò một loại dầu ăn mới mà chỉ có những người làm ra nó mới biết được đích xác. Số lượng dầu này sẽ được các lái buôn như anh Dân, Giang “còi” mua lại. Vậy số dầu bẩn đã qua tái chế cùng với thứ chất bột không rõ tác dụng và nguồn gốc, sau khi được xuất xưởng sẽ đi về đâu? Ai là người sử dụng chúng?

Dầu gì cũng có

Đang lúc chuyện trò mua bán thì bà T chủ lò xuất hiện. Nhìn qua, bà T không có dáng dấp của dân lưu manh lừa đảo, bởi bà xuất thân từ con nhà nông. Trải qua nhiều thứ nghề nên bà T dày dặn kinh nghiệm trong việc kinh doanh. Có lẽ chính vì thế mà bà chọn cái nghề tái chế dầu thải - nghề hốt bạc của thiên hạ mà “quên” đi đạo đức, lương tâm của một con người “sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi”.

Thấy khách đến hỏi mua dầu, bà T mặt mừng như bắt được vàng. “Các chú thích lấy loại dầu nào cũng có, loại 1, loại 2, loại 3 và loại rẻ tiền nhất. Loại rẻ tiền nhất thì không đảm bảo chất lượng, loại này người ta ít dùng hơn” – bà T nhanh miệng. Chúng tôi phân vân loại 1, loại 2, loại 3 là như thế nào thì được bà T giải thích cặn kẽ. Loại 1 là dầu tốt nhất, “xịn” nhất. Loại này chẳng khác gì dầu bán trên thị trường hiện nay. Còn các loại khác thì chất lượng giảm dần. Nói rồi bà T chỉ vào chỗ loại 3 và loại rẻ nhất “loại này mùa lạnh sẽ nhanh bị đông cứng, không nên lấy”. Lấy lý do đang đi tham khảo giá cả và tìm mối lái, chúng tôi rời khỏi lò tái chế dầu của bà T.

Kinh hoàng “công nghệ” tái sản xuất dầu ăn - 2
Một công nhân đang pha chế dầu tại lò tái chế dầu ăn.

Theo người dân giới thiệu, chúng tôi tìm đến khu chợ Sấu tại một cửa hàng có gắn biển là Công ty Sản xuất & Thương mại TT. Đây là đại lý chuyên phân phối một số mặt hàng gia dụng lớn nhất có giá rẻ ở khu vực này, trong đó có dầu ăn không rõ nguồn gốc. Bước vào đại lý, hàng chục can dầu ăn xếp ngay ngắn, hàng chục bịch dầu ăn được đựng trong túi bóng dày và đóng trong các thùng bìa các-tông, in nhãn hiệu của một công ty dầu ăn có tiếng ở Việt Nam. Tuy nhiên, trên các thùng các-tông không rõ chữ, không có ngày tháng sản xuất, hạn sử dụng và trụ sở của công ty sản xuất nó. Phía trong góc tối, những can dầu ăn nhỏ hơn được xếp chồng lên nhau. Hỏi kỹ thì được chị kế toán tại đây giải thích mù mờ, kém hiểu biết nguồn gốc bởi thứ dầu ăn tái chế này “khoác áo” thương hiệu loại dầu ăn khác.

Mỗi can dầu ăn nhựa to 20kg tại đây được chị ta hét giá bán 430.000đồng. Tính ra một lít dầu ăn chỉ mới hơn 20.000đồng. Vậy có loại dầu nào nguyên chất có thương hiệu hiện nay đang bày bán trên thị trường, tại các chợ, siêu thị mà có giá rẻ đến như thế? Theo tìm hiểu của chúng tôi, một số loại dầu ăn thường có giá từ 45.000 - 50.000đồng/1lít. Cũng theo chị này, đại lý của chị chỉ nhập loại dầu tốt nhất, còn loại kém chất lượng thì không nhập bởi ít người sử dụng. Dầu ăn được nhập, phân phối cho nhiều đại lý bán buôn bán lẻ trên địa bàn Hà Nội và các tỉnh lân cận như Bắc Ninh, Vĩnh Phúc và xuất với số lượng nhiều nhất là vào Nghệ An, Thanh Hóa…

Không chỉ có những loại dầu ăn đó, chúng tôi còn được chủ đại lý này giới thiệu một loại dầu ăn mang tên là “dầu cọ”, có xuất xứ từ Indonesia với bao bì và nhãn mác của sản phẩm không rõ ràng. Loại dầu này có màu vàng, sánh, bằng mắt thường không thể phát hiện được đâu là dầu thật, đâu là giả. Dầu này được ra giá cao hơn so với giá của loại dầu ăn đựng trong can và trong bịch bóng. Chị ta khuyên, nếu buôn bán thì nên mua loại dầu đựng ở can vì như thế sẽ lãi nhiều hơn.

Dầu bẩn “đầu độc” chúng ta như thế nào?

Dạo qua một số cổng trường như: Học viện Báo chí và Tuyên truyền, Đại học Quốc gia Hà Nội, Đại học Sư phạm cho đến các trường THCS, THPT… kể cả các trường mầm non đâu đâu cũng thấy mùi thơm hấp dẫn của món bánh khoai vàng rộm, xúc xích rán… Nhưng ít ai nghĩ rằng, những món ăn khoái khẩu kia lại được rán bởi loại dầu ăn tái chế không rõ nguồn gốc, siêu bẩn và cực kỳ độc hại.

Trở lại câu chuyện với những “đầu nậu” thu mua dầu thải, thì mới thấy rùng mình khi biết đường đi, “vòng đời luẩn quẩn” của dầu ăn. Nơi nào thu mua chúng, qua tái chế rồi sẽ bán chúng về chỗ cũ. Cứ như thế, họ sẽ tận dụng được tối đa công dụng cũng như khả năng tái chế của dầu ăn. Dầu được thu gom ở các nhà hàng, quán nhậu, sau khi được tái chế, dầu sẽ được các thương lái bỏ mối cho các nhà hàng có nhu cầu. Điều dễ thấy nhất là dầu ăn được những người bán hàng ăn có quy mô bé như bán bánh khoai, bánh xèo, xúc xích, bán mỳ trứng… sử dụng.

Một người quen chuyên bán bánh khoai tại cổng Trường đại học Thương mại tiết lộ với tôi: Gần đây, trên thị trường xuất hiện loại dầu ăn bán rất chạy nó có thể chiên đi chiên lại nhiều lần mà vẫn không bị ngả màu hay bốc mùi hôi. Làm như thế người kinh doanh có lãi được nhiều hơn. Trong vai một khách hàng đi mua dầu rẻ về kinh doanh quán ăn, dạo qua khu chợ Đồng Xuân, chợ Cầu Diễn hỏi thăm mua dầu ăn “siêu” rẻ không hề khó khăn. Dầu ăn được các chủ ki-ốt đóng vào các can nhựa nhỏ để bán cho người dân. Tại chợ Đồng Xuân, một can dầu ăn nhựa 1,5 lít nhưng bà chủ quán chỉ bán với giá 35.000 đồng. Còn tại chợ Cầu Diễn chỉ với 30.000đồng vẫn với can dầu ăn đó.

Dầu ăn tái chế không chỉ được sử dụng quay vòng mà khi đã quá đát không thể tái chế thêm được nữa thì cũng được người ta dùng để sản xuất trong thực phẩm. Quá trình điều tra quy trình tái chế dầu ăn bẩn, chúng tôi lạc vào một cơ sở sản xuất bánh kem xốp tư nhân ở xã Dương Liễu nên vô tình biết thêm được nhiều điều bí mật kinh hoàng nữa khi sử dụng loại dầu ăn này. Anh G chủ hộ sản xuất bánh kem cho biết: Quá trình sản xuất bánh kem xốp cũng phải sử dụng đến một lượng dầu ăn lớn. Một gói bánh kem xốp gia đình anh G làm ra bán tại nhà chỉ với 5.000đồng. Ít ai biết rằng, những gói bánh kem xốp cũng được người ta sử dụng dầu ăn tái chế. G phân trần, làm bánh kem xốp mà sử dụng dầu ăn tốt, đắt tiền thì lấy đâu ra lãi. Tại nhà anh G có hàng chục vỏ can đựng dầu tái chế dán nhãn mác của thương hiệu dầu ăn khác. Đấy là số lượng dầu ăn siêu bẩn qua tái chế được khách hàng ở Quảng Ninh nhờ anh G lấy trực tiếp từ lò tái chế dầu bà T.

Anh G tiết lộ thêm, không riêng gì bánh kem xốp mà ngay đến làm kem, làm bắp rang bơ… cũng phải sử dụng dầu ăn.

Dầu ăn bẩn, độc bán trôi nổi trên thị trường hiện nay đang khiến người dân vô cùng hoang mang và lo lắng bởi họ có thể bị đầu độc bất cứ lúc nào nếu ai không may mắn mua phải. Khi được hỏi về vấn đề sức khỏe có liên quan đến dầu ăn tái chế không rõ nguồn gốc. Trao đổi với PGS. TS Nguyễn Duy Thịnh, giảng viên Đại học Bách khoa Hà Nội, ông Thịnh khuyến cáo: Người dân không nên sử dụng dầu ăn tái chế đã qua sử dụng nhiều lần. Vì dầu ăn đã qua sử dụng được thương lái tái chế bằng cách lọc các chất cặn bã đi rồi tiếp tục đóng vào bình, chai và tuồn ra thị trường.

Người ta có thể dùng than hoạt tính để lọc, làm sạch dầu hoặc dùng một số hóa chất. Trong quá trình đun nấu, tinh chế dầu ăn rất dễ bị ôxy hóa các axít không no. Nếu đun ở nhiệt độ cao nhiều lần sẽ xảy ra các phản ứng tạo ra những chất như phosphor, lưu huỳnh và chất acorolein…sẽ rất độc hại khi chúng ta ăn phải. Những chất này cực độc, đặc biệt rất nguy hiểm và có khả năng gây ung thư.

Hiện nay, trên thị trường những chất này có mì ăn liền nếu chiên đi chiên lại nhiều lần thì nó càng sản sinh ra nhiều hơn. Ở các vùng nông thôn xuất hiện rất nhiều dầu tái chế được bán với giá giá thành rẻ, phù hợp với túi tiền của người dân. Ông Thịnh còn khuyến cáo người dân cảnh giác với các món chiên, rán được bán ở các vỉa hè, chợ quê, chợ nhỏ vì rất dễ gặp các thực phẩm rẻ tiền chế biến từ dầu ăn tái chế.

Người ta còn pha chế cả các loại dầu nguyên liệu vốn không được dùng trong thực phẩm như dầu lanh, dầu cọ… (thường chỉ dùng trong công nghiệp sản xuất sơn) có giá thành rẻ hơn nhiều so với dầu thực vật. Khi pha những loại dầu này vào dầu ăn sẽ làm hạn chế sự đổi màu của dầu khi sử dụng. Loại này có tác hại đối với sức khỏe con người. Như vậy, xã hội đang dấy lên một hồi chuông cảnh báo hiện nay trên thị trường đã và đang xuất hiện, tồn tại thứ dầu thải qua tái chế có thể tiềm ẩn những mầm mống bệnh tật.

Tin tức đang được đọc nhiều nhất:

Xuất hiện tiểu hành tinh tiến sát Trái Đất trước...

Nguy cơ về Ngày tận thế hoàn toàn... có thật!

Ngày tận thế: Con người tự diệt vong

'Ngày tận thế' trở thành 'ngày được mong đợi nhất'

(Theo Petrotimes) (1852 bình chọn, 6/10 điểm)